NHIỀU GIÁO SƯ TIẾN SĨ BỊ BẮT QUẢ TANG ĐÁNH BẠC

By ĐỨC MINH

(Dân trí) - Công an huyện Từ Liêm Hà Nội vừa phá một chiếu bạc hy hữu trong đó các con bạc đa phần là các Phó giáo sư và Giáo sư thuộc Học viện Tài chính. Chiếu bạc cũng đặt ngay tại khuôn viên Học viện này số tiền thu được lên tới hàng chục triệu.

    Khoảng 17 giờ ngày 10/6 Trạm sảnh sát Nông lâm - Công an huyện Từ Liêm đã bắt quả tang 2 bàn đánh tá lả trong nhà xe của Học viện Tài chính (Từ Liêm Hà Nội). Khi lực lượng nghiệp vụ bất ngờ ập vào chiếu bạc các “con bạc” trí thức này vẫn say sưa hò hét sát phạt nhau.

    Tại hiện trường cơ quan công an thu giữ tổng cộng số tiền lên đến 29.450.000 đồng. Sau khi đưa về cơ quan chức năng các cán bộ điều tra không khỏi kinh ngạc khi biết trong số 8 “con bạc” vừa bị bắt quả tang đó chỉ có 2 người là lái xe còn 6 vị còn lại đang là các Giáo sư Phó giáo sư giảng viên của Học viện Tài chính.

   Chiều nay (11/6) Học viện Tài chính đã có công văn xin bảo lãnh cho các vị Giáo sư Phó giáo sư này về để phục vụ cho đợt thi tốt nghiệp và tuyển sinh ĐH sắp tới.

Phúc Hưng

 

 

More...

VÌ TÌNH RIÊNG CẤP BIỂN XE CÔNG

By ĐỨC MINH

   Giadinh.net - Liên quan đến việc cấp biển số xe công vụ cho một doanh nghiệp tư nhân tại Thái Nguyên PV Báo GĐ&XH đã điều tra và phát hiện ông Phạm Xuân Đương Chủ tịch UBND tỉnh Thái Nguyên đã có bút phê yêu cầu Phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Thái Nguyên cấp biển số trái quy định.

Xe tư "chơi" biển công


   Trong thời gian này người dân tỉnh Thái Nguyên hết sức bất ngờ khi thấy chiếc xe hạng sang Lexus 570 của một doanh nghiệp tư nhân trên địa bàn tỉnh này đeo biển số xe công vụ (biển xanh) BKS 20B - 2626. Chiếc xe này là của Cty cổ phần Xuất nhập khẩu & Đầu tư Thái Nguyên (Cty CPXNK & ĐT) do ông Nguyễn Văn Thắng làm Chủ tịch HĐQT.  

   Để "khoác" được chiếc biển xanh BKS 20B-2626 ngày 7/7/2008 ông Nguyễn Văn Thắng có văn bản số 27/XNKĐT-CV gửi Công an tỉnh Thái Nguyên xin biển số xe ghi rõ: "Công ty có mua xe ôtô nhãn hiệu Lexus 570 để phục vụ công tác. Để thuận tiện cho việc liên hệ công tác và đảm bảo cho xe lưu hành hợp pháp công ty đề nghị Phòng Cảnh sát giao thông (Công an tỉnh Thái Nguyên) cấp tạm biển xanh cho công ty trong khi chờ biển số chính thức".  

Văn bản đề nghị cấp biển số xe cùng với bút phê chữ ký của ông Phạm Xuân Đương Chủ tịch UBND tỉnh Thái Nguyên.

   Tuy nhiên trước khi gửi cho Phòng CSGT ông Thắng lại gửi cho ông Phạm Xuân Đương Chủ tịch UBND tỉnh Thái Nguyên để nhờ ông Đương phê trước vào văn bản. Qua tài liệu mà PV Báo GĐ&XH thu thập được cho thấy văn bản của Cty CPXNK & ĐT Thái Nguyên gửi Công an tỉnh Thái Nguyên có bút phê và chữ ký của ông Phạm Xuân Đương Chủ tịch UBND tỉnh nằm ở lề trái góc trên ghi rõ: "Chuyển các đồng chí lãnh đạo Phòng Cảnh sát giao thông cấp tạm cho công ty biển số xe đi trong thời gian chưa có biển đăng ký".  

   Bên dưới ý kiến của Chủ tịch UBND tỉnh là bút phê của Thượng tá Ngọ Quang Tuyết Trưởng phòng CSGT Công an tỉnh Thái Nguyên. Bút tích này nêu: "ĐC Hoà cấp theo ý kiến của Ctịch tỉnh (chủ tịch tỉnh- PV). Đã xin ý kiến đồng chí Tuấn PGĐ (Phó Giám đốc Công an tỉnh Thái Nguyên- PV) đồng ý". Kèm theo các bút phê này Trưởng phòng CSGT Thượng tá Ngọ Quang Tuyết ghi rõ BKS phải cấp: 20B-2626 (biển số công vụ cấp cho xe Lexus 570 của Cty CPXNK & ĐT Thái Nguyên - PV).  

"Chủ tịch chỉ đạo không cự được"  

    Để làm rõ vấn đề cấp biển số xe công vụ trái quy định này ngày 27/5 PV Báo GĐ&XH đã có buổi làm việc với Thượng tá Ngọ Quang Tuyết Trưởng Phòng CSGT Công an tỉnh Thái Nguyên. Tại buổi làm việc ông Tuyết thừa nhận biển số xe công vụ 20B-2626 được Phòng CSGT cấp tạm cho doanh nghiệp tư nhân trong thời gian qua là thực hiện theo ý kiến chỉ đạo của ông Phạm Xuân Đương Chủ tịch UBND tỉnh Thái Nguyên.   Phóng viên đặt câu hỏi: Ông Phạm Xuân Đương là Chủ tịch UBND tỉnh nhưng có văn bản pháp luật nào của cơ quan có thẩm quyền quy định cho phép ông Đương ký đề nghị cấp biển số như vậy không? Ông Tuyết phân bua: "Thực ra về mặt quy định của pháp luật thì không cho phép như vậy. Thế nhưng thực tiễn ở tỉnh này về mặt chính quyền thì Chủ tịch to nhất rồi nên ông ấy duyệt bọn anh không thể cự được. Chúng tôi đã báo cáo cả Ban giám đốc (Ban Giám đốc Công an tỉnh Thái Nguyên - PV) thôi thì duyệt cho ông ấy...". Khi phóng viên đặt câu hỏi ông Phạm Xuân Đương duyệt như vậy thì có biết là sai không? Ông Tuyết nói: "Biết quá đi chứ".   Tại buổi làm việc Thượng tá Ngọ Quang Tuyết cho biết đã cho thu hồi lại biển số này. Nhưng khi chúng tôi yêu cầu được cung cấp văn bản thu hồi biển số trên thì ông Tuyết nói: "Có gì đâu toàn chỗ anh em ấy mà bảo cái là được. Tôi sẽ cho anh em nó xuống lấy biển. Ông Thắng đã tháo ra rồi".   Nói đoạn ông Tuyết bốc điện thoại gọi cho ông Thắng và nói phải tháo biển số để trả lại cho Phòng CSGT. Khi phóng viên hỏi: Phòng CSGT đã báo cáo Ban Giám đốc Công an tỉnh về vấn đề thu hồi lại biển số xe này chưa Thượng tá Ngọ Quang Tuyết nói: "Không tôi chỉ nói với anh Đương là sẽ thu hồi lại biển số này".
  
"Nắn gân" phóng viên  

    Hơn 2h30 chiều 27/5 trong khi đang làm việc với Thượng tá Ngọ Quang Tuyết tại trụ sở Phòng CSGT Công an Thái Nguyên thì điện thoại của chúng tôi liên tục đổ chuông. Số máy gọi đến là 0988.599 xxx. Khi bật máy nghe và tiến hành ghi âm chúng tôi thấy phía đầu máy là giọng một người đàn ông xưng tên là Thắng. Người này đe: "Các anh thích vào mạng đọc bài - Có một người đàn ông xóm Trại lúc đó anh sẽ biết tôi là ai". Thế rồi người đàn ông này liên tục gọi điện và có những lời lẽ  thô tục đe dọa phóng viên.  

   Khi điều tra vụ việc này chúng tôi đã tiến hành hết sức bí mật. Vào đầu giờ chiều ngày 27/5 chúng tôi đã liên lạc với ông Phạm Xuân Đương để đề nghị làm việc về vấn đề này. Ông Đương không nhấc máy. Sau đó chúng tôi liên lạc với ông Nhâm Chánh Văn phòng UBND tỉnh Thái Nguyên và nói rõ nội dung cần làm việc thì được ông Nhâm cho biết Chủ tịch tỉnh đang đi công tác.  

   Sau khi liên hệ với ông Nhâm chúng tôi gọi điện cho Thượng tá Ngọ Quang Tuyết để làm việc. Tuy nhiên không hiểu vì lý do gì người đàn ông xưng tên Thắng lại có số điện thoại của chúng tôi để gọi điện đe dọa lăng mạ phóng viên. Ngay sau khi bị đe doạ bằng điện thoại chúng tôi đã đề nghị Thượng tá Ngọ Quang Tuyết trả lời rõ về việc này. Ông Tuyết nói: "Có lẽ ông ấy (ý nói là ông Nguyễn Văn Thắng Chủ tịch THĐQT Cty CPXNK & ĐT Thái Nguyên - PV) gọi điện cho anh Đương và anh Đương nói với ông ấy vì lúc nãy anh Đương cũng gọi điện cho tôi về vấn đề mà các anh (PV) trao đổi!".  
Thượng tá Ngọ Quang Tuyết Trưởng phòng CSGT Công an tỉnh Thái Nguyên nói: "Thực tiễn ở tỉnh này về mặt chính quyền thì Chủ tịch to nhất rồi nên ông ấy (ông Phạm Xuân Đương-PV) duyệt bọn anh không thể cự được. Thực tế nó cũng không phải là việc chết người nó chỉ là chiếc biển số xe thôi! Cấp biển số như vậy là trái quy định nhưng vì việc đối ngoại của Chủ tịch tỉnh nên phải làm. Ông Đương và ông Thắng có mối quan hệ thân tình từ trước khi lên Chủ tịch tỉnh...".          (Trích băng ghi âm của phóng viên)

 Mỹ Anh - Thu Hương

More...

Rỗi việc chặn tàu hỏa... xem chơi

By ĐỨC MINH

(Dân trí) - Công an huyện Tuyên Hóa (Quảng Bình) cho biết đã xác định được danh tính thủ phạm gây ra vụ đặt chướng ngại vật để chặn tàu thống nhất ngày 25/5. Các đối tượng cho biết chỉ làm thể để tàu dừng cho vui!

Các đối tượng này gồm Nguyễn Văn Thuận Nguyễn Văn Hòa và Nguyễn Văn Loan - cùng sinh năm 1993 trú xã Kim Hóa - Tuyên Hóa.

Theo lời khai của các đối tượng tối 25/5 trên đường đi chơi về đến km 422+300 thuộc cung đường Khe Nét (xã Kim Hóa) cả ba nghĩ ra "sáng kiến" cùng nhau khiêng một thanh tà-vẹt đường ray loại đúc bằng bê-tông dài 1 8m nặng 120 kg.

Sau đó Thuận Hòa và Loan đi ra đường cái cách hiện trường chừng 30m để chờ xem tàu dừng. Được ít phút tàu SE2 chạy hướng Sài Gòn - Hà Nội đã lao tới va chạm mạnh khiến thanh tà-vẹt bị đẩy xa hơn 20m.

Lái tàu đã cho phanh gấp  làm tàu dừng mất gần 15 phút mới tiếp tục hành trình. Rất may chưa có sự cố đáng tiếc xảy ra.

Tại cơ quan điều tra các đối tượng khai nhận đã nhiều lần làm tương tự để... xem cho vui. Hiện cơ quan điều tra đang tiếp tục làm rõ xử lý các đối tượng theo quy định của pháp luật.

More...

NHỮNG CHUYẾN TÀU PHẢN NHÂN VĂN...!

By ĐỨC MINH

Những chuyến tàu phản nhân văn...! Thứ ba 17/2/2009 07:00 GMT+7

"...Con tàu chuyển bánh nó chuyển bánh vì cái gì nếu không phải vì cái quyền lợi dân sinh vì cái lẽ nhân ái cái quyền được không rúc vào sát sàn sạt mông quần và giày tất của người khác để ngủ đại trà suốt đêm như thế kia? Càng "cả nghĩ" về các bé thơ tôi đã chăm sóc đêm ấy tôi lại càng thấy rớt nước mắt..".


Tàu LC1 khởi hành từ Ga Hà Nội lúc 22h ngày 6/2/2009.

 


Một chuyến tàu lên Lào Cai qua ống kính du khách - Ảnh: christopherphynn.blogspot

Kinh hoàng. Vừa bước vào toa tàu ấy tôi đã thấy B. một biên tập viên nổi tiếng của NXB Thanh Niên văng tục chí mạng kiểu: ông mất tiền sao bắt ông ngồi dưới gầm... ghế hả? Thấy vài em xinh ơi là xinh ngồi ở cửa cái toa lét thối oẳng tay cầm khăn mùi xoa bịt mũi mông em đặt vào ghế nhựa thấp mềm lểu bểu... ngắm người ta "ôm bụng kéo khóa quần" ra vào cái lỗ gạch thông xuống đường ray (toa lét). Bên cạnh là hai bạn gái ở Cục Môi trường gà gật ngủ bị chửi té tát. Tôi đếm gần chỗ tôi có bốn cái ghế mỗi ghế thiết kế giành cho 2 người lẽ ra chỉ có 8 người được phép ngủ gà ngủ gật cả đêm trường rét mướt trên đó; đằng này con số thực tế lên tới... 16 người. Công an ta cứ mải đi bắt xe nhồi xe nhét trên quốc lộ chứ trên tàu hỏa sự nhồi nhét còn dã man hơn nhiều. Tôi co người ngồi nửa mông trên ghế gỗ dưới chân tôi là 3 mẹ con bé Linh cả ba nằm la liệt như sau một cuộc thảm sát họ nhắm mắt chờ qua đêm dài khổ sở chứ không hề ngủ. Bé Linh 9 tuổi em gái cháu 2 tuổi nhà ở phường Kim Tân TP Lào Cai. Ba mẹ con Linh mang theo manh chiếu và cái chăn chiên từ nhà đã xác định lên tàu nằm dưới gầm ghế. Giữa lối đi là 4 người đàn bà nằm xếp lớp họ nằm úp thìa nghiêng nghiêng mà vẫn chưa vừa họ phải "tráo đầu đuôi" mặt người nọ úp vào... ống quần người kia.

Một sản phụ trật vú cho con bú nằm giữa lối đi đầu bụng và... toàn cơ thể cô được bao bọc bởi những bàn chân đeo giày khăn khẳn thối. Cô nói vọng từ dưới chân giày của tôi lên: mũi giày nào cựa quạy cũng khiến cô thấy buồn buồn. Đứa bé chỉ nhỏ bằng quả bí đao nó bú chùn chụt rồi khóc suốt đêm có thể vì mùi thuốc lá mùi giày tất dí sát mũi nó. Ai đó cho sản phụ trẻ mượn cái chăn che nhễ nhại bầu ngực và khoanh bụng trắng mịn kia lại. Tôi lại kéo bỏ bớt chăn bởi khi mẹ cháu bé ngủ tôi sợ người qua kẻ lại họ sẽ giẫm phải cháu nhỏ.

Tuyệt nhiên tôi xin thề là suốt cái đêm hãi hùng ấy không có bất cứ một nhân viên đường sắt nào đi kiểm tra vé của hành khách. Có người mua ghế ngồi nhưng không được ngồi có người mua ghế đứng tức là đứng suốt đêm có người mua ghế gì đó thì họ được anh nhân viên đứng đầu toa xe phát cho một cái ghế nhựa hình vuông tự tìm chỗ mà đặt vuông ghế chỉ to hơn cái bánh trưng vuông một tí đó. Tôi đoán: anh nhân viên tàu hỏa không bao giờ kiểm tra vé của toa tàu chợ này vì anh ta không có chỗ mà đặt chân bước vào. Cả đêm tàu đi chậm đến mức có khi hơn chục phút nó lại hực lên giật nhào như con rắn bị đánh ngang thân một cái: nó dừng lại. Rồi nó lại hực lên nhiều người chúi ngã về phía trước có người ướt lép nhép nước giải bởi tàu hực khi đang... ngồi trong nhà vệ sinh. Ga nào tàu chợ nó cũng dừng.

Gần 10 tiếng đồng hồ như thế khó có ai không đi... tiểu tiện một lần. Ai cũng phải "đi" nhưng ai đi thì cũng bị tất cả mọi người sợ như sợ... hủi. Vì người ấy phải giơ cao chân trình diễn cơ thể trang phục qua hàng chục cái đầu đàn ông đàn bà đang gục gù ngủ giữa lối đi. Phải giơ cao một chân xoạc cẳng chúi mũi giày về phía toa lét mà lựa giữa nhung nhúc người rồi chọn chỗ đặt chân xuống. Cứ thế anh (chị) phải bước qua khoảng 50 cái đầu ngủ gật giữa các cái đầu tuyệt nhiên không có một khoảng trống. Sợ nhất là lúc người ta đi vào nhà vệ sinh rồi quay lại chỗ "ngủ ngồi" của mình: lúc ấy giày dép của hành khách mới "giải quyết xong nỗi buồn" nhễ nhại nước bẩn nước khai nước thối (vì toa lét của nhà tàu lênh láng bẩn) và anh (chị) ta buộc phải giễu đôi giày ấy qua vai qua đầu đồng bào của mình. Tiếng chửi cứ ran lên. Tôi nói sai tôi sẽ xuống địa ngục rằng mông và các thứ của nhiều cô chà chịn qua đầu các anh thanh niên ngủ gật là chuyện phổ biến.

Tôi không dám ngồi. Bởi nhìn xuyên qua hai đùi tôi là các gương mặt trẻ thơ và thiếu phụ. Họ không ngủ mũi mắt miệng họ chỉ cách mông tôi 3 - 5cm. Tôi cố gắng không thải ra cái mùi gì cũng cố gắng nhét kỹ bít tất vào trong ba lô không lẽ cứ di mãi cái xú uế ấy vào mũi các bé thơ? Lũ muỗi cái tấn công chúng tôi cả đêm tôi trở thành bảo mẫu cho lũ trẻ nằm dưới sàn tàu. Trừ số người được ngủ ngồi gà gật hàng nghìn tư thế khác nhau trên các cái ghế vốn có của toa tàu 60% số người còn lại là nằm ngồi ở gậm ghế và lối đi. Chua chát thay họ đều ngủ trong tư thế rúc vào mông vào đùi đồng bào không quen biết của mình. Nhiều cô cả đêm không dám đi tiểu vì cô ta không thể hình dung bằng cách nào mình lại dám xỏ giày xoạc mông trườn qua mặt 40 nam phụ lão ấu dọc đường ra toa lét? Ai bần cùng không nhịn được mới phải đi. Một cô gái rầu rĩ: con bé bịt khăn mùi xoa ngồi ở cửa toa lét khổ thì khổ thật nhưng cũng có cái sướng là muốn "đi" lúc nào thì đi.

Trong cái đêm không ngủ hãi hùng của tôi có vài vị khách Tây ngồi chán nản xem đồng bào tôi khổ sở. Tôi đã quay được 3 cái clip rất sinh động sẽ tải lên đâu đó để quốc dân đồng bào cùng xem một cách lành lẽ. Nhưng xin nhắc lại là: nhiều năm nay hằng ngày hằng đêm những toa tàu "chợ" nhục nhằn kia vẫn quặn mình khục khoặc đi bà con tôi coi chuyện đó là bình thường. Và sự bất thường nằm ở đó sự đáng xấu hổ nằm ở đó. Tôi không làm sao trả lời câu hỏi của Duy đứa con 8 tuổi của tôi khi bước xuống ga Lào Cai rằng "con tàu này nó sẽ đi đâu hả bố"; không trả lời bởi tôi thấy xấu hổ. Bởi chính tôi cũng đang tự hỏi: những toa tàu phản nhân văn như thế này sẽ đưa chúng ta về đâu?

Tôi không chê con tàu nghèo khổ đất nước còn khó khăn "con không chê cha mẹ khó chó không chê chủ nghèo"; nhưng tôi cực lực công kích lối làm ăn cẩu thả sự buông lỏng quản lý sự nhếch nhác tội nghiệp không đáng phải có của các toa tàu như vừa miêu tả. Trên đây là "hoạt cảnh" do sự thiếu trách nhiệm của ngành đường sắt quý vị có quyền lợi nghĩa vụ liên quan có thể kiện tôi ăn nói hồ đồ. Dẫu bút sa gà chết tôi vẫn dám ưỡn ngực khẳng định chắc chắn là như vậy. Thưa quý vị con tàu chuyển bánh nó chuyển bánh vì cái gì nếu không phải vì cái quyền lợi dân sinh vì cái lẽ nhân ái cái quyền được không rúc vào sát sàn sạt mông quần và giày tất của người khác để ngủ đại trà suốt đêm như thế kia? Càng "cả nghĩ" lại càng thấy rớt nước mắt!

Đỗ Doãn Hoàng

More...

MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN

By ĐỨC MINH



MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN


Văn Cao

Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về
Mùa bình thường mùa vui nay đã về
Mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Với khói bay trên sông gà đang gáy trưa bên sông
Một trưa nắng cho bao tâm hồn.

Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về
Người mẹ nhìn đàn con nay đã về
Mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Nước mắt trên vai anh giọt sưởi ấm đôi vai anh
Niềm vui phút giây như đang long lanh.

Ôi giờ phút yêu quê hương làm sao trong xuân vui đầu tiên.
Ôi giờ phút trong tay anh đầu tiên một cuộc đời êm ấm.
Từ đây người biết quê người.
Từ đây người biết thương người.
Từ đây người biết yêu người.

Giờ dặt dìu mùa xuân theo én về.
Mùa bình thường mùa vui nay đã về.
Mùa xuân mơ ước ấy xưa có về đâu.
Với khói bay trên sông gà đang gáy trưa bên sông.
Một trưa nắng thôi hôm nay mênh mông.

More...

Chúc mừng bạn!

By ĐỨC MINH

Nếu bạn có thể đọc được bài viết này có nghĩa là quá trình đăng ký đã thành công và bạn đã có thể bắt đầu blogging

More...